永遇乐

宋代 史浩
桃李繁华,芰荷清净,景物相继。霜后橙黄,雪中梅绽,迤逦春还至。寻思天气,寒暄凉燠,各有一时乐地。如何被,浮名牵役,此欢遂成抛弃。 如今醒也,扁舟短棹,更有篮舆胡倚。到处为家,山肴社酒,野老为宾侣。三杯之后,吴歌楚舞,忘却曳金穿履。虽逢个、清朝贵客,也须共来一醉。
táo fán huá   qīng jìng   jǐng xiāng shuāng hòu chéng huáng   xuě zhōng méi zhàn   chūn hái zhì xín tiān   hán xuān liáng   yǒu shí bèi   míng qiān   huān suì chéng pāo
jīn xǐng   piān zhōu duǎn zhào   gèng yǒu lán dào chù wèi jiā   shān yáo shè jiǔ   lǎo wèi bīn sān bēi zhī hòu   chǔ   wàng què jīn chuān 穿 suī féng qīng cháo guì   gòng lái zuì