永遇乐

宋代 杨无咎
黄叶缤纷,碧江清浅,锦水秋暮。画鼓冬冬;高牙飐飐,离棹无由驻。波声笳韵,芦花蓼穟,翻作别离情绪。须知道、风流太守,未尝恝情来去。 那堪对此,来时单骑,去也文鸳得侣。绣被薰香,蓬窗听雨,还解知人否。一川风月,满堤杨柳,今夜酒醒何处。调疏呵,双栖正稳,慢摇去橹。
huáng bīn fēn   jiāng qīng qiǎn   jǐn shuǐ qiū huà dōng dōng   gāo zhǎn zhǎn   zhào yóu zhù shēng jiā yùn   huā liǎo suì   fān zuò bié qíng zhī dào fēng liú tài shǒu   wèi cháng jiá qíng lái
kān duì   lái shí dān   wén yuān xiù bèi xūn xiāng   péng chuāng tīng   hái jiě zhī rén fǒu chuān fēng yuè   mǎn yáng liǔ   jīn jiǔ xǐng chǔ diào shū   shuāng zhèng wěn   màn yáo