永遇乐

宋代 杨无咎
鸳瓦霜明,绣帘烟暖,和气容与。云想衣裳,风清环珮,拥翠娥扶步。蓬山远别,仙班知是,有客旧同俦侣。B146来到、人间又也,爱他相门荣遇。 清秋菊在,小春梅绽,正是年华好处。酒满瑶觞,歌翻金缕,莫放行云去。已随夫贵,仍因儿显,两国看封齐楚。此时对、生朝听我,却称寿语。
yuān shuāng míng   xiù lián yān nuǎn   róng yún xiǎng shang   fēng qīng huán pèi   yōng cuì é péng shān yuǎn bié   xiān bān zhī shì   yǒu jiù tóng chóu   B   1   4   6 B146 lái dào rén jiān yòu   ài xiāng mén róng
qīng qiū zài   xiǎo chūn méi zhàn   zhèng shì nián huá hǎo chù jiǔ mǎn yáo shāng   fān jīn   fàng xíng yún suí guì   réng yīn ér xiǎn   liǎng guó kàn fēng chǔ shí duì shēng cháo tīng   què chēng shòu 寿