咏月

唐代 罗隐
湖上风高动白蘋,暂延清景此逡巡。隔年违别成何事, 半夜相看似故人。蟾向静中矜爪距,兔隈明处弄精神。 嫦娥老大应惆怅,倚泣苍苍桂一轮。
shàng fēng gāo dòng bái píng   zàn yán qīng jǐng qūn xún nián wéi bié chéng shì  
bàn xiāng kàn rén chán xiàng jìng zhōng jīn zhǎo   wēi míng chù nòng jīng shén
cháng é lǎo yīng chóu chàng   cāng cāng guì lún