用元韵寄周推萧法

宋代 王炎
隔岸好山罗数峰,绕檐修竹添深丛。 云溪有此兔一窟,将雏德曜随梁鸿。 一饥难忍出谋食,志郁不伸成怪松。 彼美湓城二君子,昔未识面先闻风。 一如龙媒气深稳,不鹜捷径行匆匆。 管城之外别用志,懒哦五字吴江枫。 动中养定自有道,须岂不白颜甚红。 一如鵷雏出丹山,律吕节奏藏于胸。 即之肃肃又盎盎,意在寥廓观鸿蒙。 蹒跚勃窣我何者,亦许附在交游中。 少时浪迹鹿在薮,垂老能言鹦入笼。 心官鄙训如腻垢,见此水镜一洗空。 霏霏伏雨湿杨柳,滴滴寒露凋芙蓉。 日月逝矣足可惜,梦魂不入槐安宫。 破觥暖浪侵浮蚁,小鼎生烟明宛虹。 为公更作商声歌,朔风惨淡吹葭蓬。 精金美玉有定价,叹息钜眼无坡翁。
àn hǎo shān luó shù fēng   rào yán xiū zhú tiān shēn cóng  
yún yǒu   jiāng chú yào suí liáng hóng 鸿  
nán rěn chū móu shí   zhì shēn chéng guài sōng  
měi pén chéng èr jūn zi   wèi shí miàn xiān wén fēng  
lóng méi shēn wěn   jié jìng xíng cōng cōng  
guǎn chéng zhī wài bié yòng zhì   lǎn ó jiāng fēng  
dòng zhōng yǎng dìng yǒu dào   bái yán shén hóng  
yuān chú chū dān shān   jié zòu cáng xiōng  
zhī yòu àng àng   zài liáo kuò guān hóng 鸿 méng  
pán shān zhě   zài jiāo yóu zhōng  
shǎo shí làng 鹿 zài sǒu   chuí lǎo néng yán yīng lóng  
xīn guān xùn gòu   jiàn shuǐ jìng kōng  
fēi fēi shī 湿 yáng liǔ   hán diāo róng  
yuè shì   mèng hún huái ān gōng  
gōng nuǎn làng qīn   xiǎo dǐng shēng yān míng wǎn hóng  
wèi gōng gèng zuò shāng shēng   shuò fēng cǎn dàn chuī jiā péng  
jīng jīn měi yǒu dìng jià   tàn yǎn wēng