用元韵答徐尉

宋代 王炎
吟诗不耸肩两峰,陆沉雁骛文书丛。 银钩入眼光照牖,飞来白雪随云鸿。 平生取友半天下,短蓬邂逅依长松。 尉仙鲸海驾高浪,郡博凤律锵和风。 诗翁巧手刻青玉,笑人击钵徒匆匆。 怀归我正念篱菊,招魂谁为吟江枫。 鼎来徐稚笔如扫,瞬息奇怪浮青红。 倾倒五色崑崙渠,洗涤万斛尘埃胸。 翩然舍去友三士,碧云莫合天冥蒙。 世间英杰不易得,一朝聚会江城中。 才华俱合上金马,骨相元自居纱笼。 县斋冰合只悬榻,举手咄咄时书空。 把杯相属傥相忆,更寄出水新芙蓉。 天球固是清庙器,牛铎或中黄钟宫。 当怜窘步困老骥,莫诮豪气无雄虹。 秋月照人光耿耿,秋风脱木声蓬蓬。 流年腕脱不须恨,外物乘除观塞翁。
yín shī sǒng jiān liǎng fēng   chén yàn wén shū cóng  
yín gōu yǎn guāng zhào yǒu   fēi lái bái xuě suí yún hóng 鸿  
píng shēng yǒu bàn tiān xià   duǎn péng xiè hòu cháng sōng  
wèi xiān jīng hǎi jià gāo làng   jùn fèng qiāng fēng  
shī wēng qiǎo shǒu qīng   xiào rén cōng cōng  
huái 怀 guī zhèng niàn   zhāo hún shuí wèi yín jiāng fēng  
dǐng lái zhì sǎo   shùn guài qīng hóng  
qīng dǎo kūn lún   wàn chén āi xiōng  
piān rán shě yǒu sān shì   yún tiān míng méng  
shì jiān yīng jié   zhāo huì jiāng chéng zhōng  
cái huá shàng jīn   xiāng yuán shā lóng  
xiàn zhāi bīng zhǐ xuán   shǒu duō duō shí shū kōng  
bēi xiāng zhǔ tǎng xiāng   gèng chū shuǐ xīn róng  
tiān qiú shì qīng miào   niú duó huò zhōng huáng zhōng gōng  
dāng lián jiǒng kùn lǎo   qiào háo xióng hóng  
qiū yuè zhào rén guāng gěng gěng   qiū fēng tuō shēng péng péng  
liú nián wàn tuō hèn   wài chéng chú guān sài wēng