用元韵答徐尉

宋代 王炎
于越亭亭羊角峰,下有团团桂树丛。 何人为赋反招隐,虞罗亦罥碣石鸿。 学诗妙处如学仙,功成换骨参乔松。 肯来洗我筝笛耳,{壓土换木}丝古曲弹南风。 喜君到此极亹亹,惜君去此尤匆匆。 百年莫作千岁调,试往一看枫桥枫。 湘山幸有数斗酒,江蟹肥大霜橘红。 梅仙陶令连两璧,得酒可浇丘壑胸。 渔蓑风月笛三弄,虬龙起舞凌空蒙。 冯夷不得閟此境,湖山收入奚囊中。 沙寒往事有铜镞,波稳清时无水龙。 人生所须得乐尔,嗟我愁绝逃虚空。 已悲朽质悴蒲柳,岂解巧笑开芙蓉。 青灯照牖似书舍,素琴挂壁疑僧宫。 县知堂上一杯水,难饮不边千丈虹。 大用自当拥金莲,小用亦合登少蓬。 腾身云路五千里,定笑白凫成老翁。
yuè tíng tíng yáng jiǎo fēng   xià yǒu tuán tuán guì shù cóng  
rén wéi fǎn zhāo yǐn   luó juàn jié shí hóng 鸿  
xué shī miào chù xué xiān   gōng chéng huàn cān qiáo sōng  
kěn lái zhēng ěr     { huàn   } dàn nán fēng  
jūn dào wěi wěi   jūn yóu cōng cōng  
bǎi nián zuò qiān suì diào   shì wǎng kàn fēng qiáo fēng  
xiāng shān xìng yǒu shù dǒu jiǔ   jiāng xiè féi shuāng hóng  
méi xiān táo lìng lián liǎng   jiǔ jiāo qiū xiōng  
suō fēng yuè sān nòng   qiú lóng líng kōng méng  
féng jìng   shān shōu náng zhōng  
shā hán wǎng shì yǒu tóng   wěn qīng shí shuǐ lóng  
rén shēng suǒ ěr   jiē chóu jué táo kōng  
bēi xiǔ zhì cuì liǔ   jiě qiǎo xiào kāi róng  
qīng dēng zhào yǒu shì shū shè   qín guà sēng gōng  
xiàn zhī táng shàng bēi shuǐ   nán yǐn biān qiān zhàng hóng  
yòng dāng yōng jīn lián   xiǎo yòng dēng shǎo péng  
téng shēn yún qiān   dìng xiào bái chéng lǎo wēng