用元韵答李郎中

宋代 王炎
何人唤得滕六应,遗我通宵银海明。 起来无以助清兴,铜瓶煮茗松风鸣。 恍疑拔脚尘寰外,玉田万顷无疆界。 苍官青士亦改容,高下瑶林相映带。 骑鲸人在日华东,晓踏天街无软红。 雪车冰柱堪著语,何止争雄郊岛中。 翩翩鹤氅凌风际,得句摇毫心自喜。 从渠春笋捧金荷,醉倒氍毹贪睡美。
rén huàn téng liù yīng   tōng xiāo yín hǎi míng  
lai zhù qīng xīng   tóng píng zhǔ míng sōng fēng míng  
huǎng jiǎo chén huán wài   tián wàn qǐng jiāng jiè  
cāng guān qīng shì gǎi róng   gāo xià yáo lín xiāng yìng dài  
jīng rén zài huá dōng   xiǎo tiān jiē ruǎn hóng  
xuě chē bīng zhù kān zhù   zhǐ zhēng xióng jiāo dǎo zhōng  
piān piān chǎng líng fēng   de yáo háo xīn  
cóng chūn sǔn pěng jīn   zuì dào shū tān shuì měi