用元韵答邓宰兼简华容孟宰

宋代 王炎
我行六六黄山峰,山中瑶草多芳丛。 浮丘笑我无此骨,倏然飞去如孤鸿。 随流逐转水上萍,失地更屈涧底松。 绝怜拄笏频看山,未免举扇一障风。 长沙三岁坐兀兀,洞庭千里来匆匆。 拥衾时作故乡梦,寒鸦无数啼丹枫。 茧丝未办竟何补,强饭空耗桃花红。 巴丘健令工制锦,况有奎壁星罗胸。 明月璀璨堆我前,老眼照开春雾蒙。 西寄华容双鲤鱼,欲挽渊明来社中。 颇闻余事戏毛颍,亦舞玄蛟蒙碧笼。 心虽入俗不受尘,出岫白云行太空。 蒹葭四泽风露冷,有此美德如芙蓉。 寻幽或访墨山寺,吊古可赋章华宫。 何时再揖两凫仙,共唤曲生行偃虹。 无边湖水似少海,一点君山疑小蓬。 城南老树无恙否,烦渠试为呼回翁。
xíng liù liù huáng shān fēng   shān zhōng yáo cǎo duō fāng cóng  
qiū xiào   shū rán fēi hóng 鸿  
suí liú zhú zhuǎn shuǐ shàng píng   shī gèng jiàn sōng  
jué lián zhǔ pín kàn shān   wèi miǎn shàn zhàng fēng  
cháng shā sān suì zuò   dòng tíng qiān lái cōng cōng  
yōng qīn shí zuò xiāng mèng   hán shù dān fēng  
jiǎn wèi bàn jìng   qiáng fàn kōng hào táo huā hóng  
qiū jiàn lìng gōng zhì jǐn   kuàng yǒu kuí xīng luó xiōng  
míng yuè cuǐ càn duī qián   lǎo yǎn zhào kāi chūn méng  
西 huá róng shuāng   wǎn yuān míng lái shè zhōng  
wén shì máo yǐng   xuán jiāo méng lóng  
xīn suī shòu chén   chū xiù bái yún xíng tài kōng  
jiān jiā fēng lěng   yǒu měi róng  
xún yōu huò fǎng 访 shān   diào zhāng huá gōng  
shí zài liǎng xiān   gòng huàn shēng xíng yǎn hóng  
biān shuǐ shì shǎo hǎi   diǎn jūn shān xiǎo péng  
chéng nán lǎo shù yàng fǒu   fán shì wèi huí wēng