咏友人竹

宋代 汪炎昶
拂云何日种,萧渍傍茅堂。 翠重烟分渭,痕乾泪染湘。 堑鞭枝倒发,径条笋斜行。 地紫根相络,茎高箨渐长。 山僧冬觅种,娄叟夏偷凉。 泛户阴开阖,掀风势簸扬。 杖侵铿瘦玉,执刮聚浮霜。 禽踏枝毿屋,松添影压墙。 箾韶如不弃,或可倚宫商。
yún zhǒng   xiāo bàng máo táng  
cuì zhòng yān fēn wèi   hén qián lèi rǎn xiāng  
qiàn biān zhī dào   jìng tiáo sǔn xié xíng  
gēn xiāng luò   jīng gāo tuò jiàn zhǎng  
shān sēng dōng zhǒng   lóu sǒu xià tōu liáng  
fàn yīn kāi   xiān fēng shì yáng  
zhàng qīn kēng shòu   zhí guā shuāng  
qín zhī sān 毿   sōng tiān yǐng qiáng  
xiāo sháo   huò gōng shāng