用易岩韵寿易岩

宋代 王柏
天地之气秋惟清,清之极者为圣人。 惟皇降衷本均平,贤愚美恶气质成。 有伟易岩万人英,圣涯涵泳心即经。 人心道心惟一精,怡然融液万理明。 榘度迥出风尘表,视履元吉祥素考。 义利两关路分晓,富贵功名何足道。 一枝绿玉畅幽声,殷勤拜捧寿吾兄。 明朝西现长庚星,芒寒色正占千龄。 老而有子希世珍,一念种出无边春。 它年头角昂俊声,安车迎养双朱轮。
tiān zhī qiū wéi qīng   qīng zhī zhě wèi shèng rén  
wéi huáng jiàng zhōng běn jūn píng   xián měi è zhì chéng  
yǒu wěi yán wàn rén yīng   shèng hán yǒng xīn jīng  
rén xīn dào xīn wéi jīng   rán róng wàn míng  
jiǒng chū fēng chén biǎo   shì yuán xiáng kǎo  
liǎng guān fēn xiǎo   guì gōng míng dào  
zhī 绿 chàng yōu shēng   yīn qín bài pěng shòu 寿 xiōng  
míng cháo 西 xiàn cháng gēng xīng   máng hán zhèng zhàn qiān líng  
lǎo ér yǒu zi shì zhēn   niàn zhǒng chū biān chūn  
nián tóu jiǎo áng jùn shēng   ān chē yíng yǎng shuāng zhū lún