咏鹰

宋代 夏竦
获自野罗知性巧,饲之鲜食已恩丰。 下鞲未便随人意,须是经春更一笼。
huò luó zhī xìng qiǎo   zhī xiān shí ēn fēng  
xià gōu wèi biàn 便 suí rén   shì jīng chūn gèng lóng