咏逸民十一首 其七

元代 赵孟頫
汪汪千顷陂,不为人浊清。道周言行表,荡然无得名。 谁言牛医儿,乃是人中英。当时无间言,后世流德声。 思之不可见,使我鄙吝萌。淳风久已漓,此意岂复明。 时无君子者,虽贤宁见称。
wāng wāng qiān qǐng bēi   wéi rén zhuó qīng dào zhōu yán xíng biǎo   dàng rán de míng
shuí yán niú ér   nǎi shì rén zhōng yīng dāng shí jiàn yán   hòu shì liú shēng
zhī jiàn   shǐ 使 lìn méng chún fēng jiǔ   míng
shí jūn zi zhě   suī xián níng jiàn chēng