咏燕四首 其四 辞巢

清代 戴梓
弱羽飘零又一秋,伤心霜落水痕收。尘侵故垒魂应断,月落空梁梦尚留。 路指乌衣来往处,话深鸿雁别离洲。相思目极昭阳影,空数昏鸦集戍楼。
ruò piāo líng yòu qiū   shāng xīn shuāng luò shuǐ hén shōu chén qīn lěi hún yīng duàn yuè   luò kōng liáng mèng shàng liú    
zhǐ lái wǎng chù   huà shēn hóng 鸿 yàn bié zhōu xiāng zhāo yáng yǐng kōng   shù hūn shù lóu