永阳大雪

宋代 欧阳修
清流关前一尺雪,鸟飞不度人行绝。 冰连溪谷麋鹿死,风劲野田桑柘折。 江淮卑湿殊北地,岁不苦寒常疫疠。 老农自言身七十,曾见此雪才三四。 新阳渐动爱日辉,微和习习东风吹。 一尺雪,几尺泥, 泥深麦苗春始肥。老农尔岂知帝力, 听我歌此丰年诗。
qīng liú guān qián chǐ xuě   niǎo fēi rén xíng jué  
bīng lián 鹿   fēng jìn tián sāng zhè zhé  
jiāng huái bēi shī 湿 shū běi   suì hán cháng  
lǎo nóng yán shēn shí   céng jiàn xuě cái sān  
xīn yáng jiàn dòng ài huī   wēi dōng fēng chuī  
chǐ xuě   chǐ  
shēn mài miáo chūn shǐ féi lǎo nóng ěr zhī    
tīng fēng nián shī