咏燕

宋代 释智圆
来去知时候,堪怜异众禽。 变飞春雨细,对语画堂深。 寄宿雕梁稳,衔泥柳岸阴。 栖身自有处,鹰隼莫相侵。
lái zhī shí hou   kān lián zhòng qín  
biàn fēi chūn   duì huà táng shēn  
宿 diāo liáng wěn   xián liǔ àn yīn  
shēn yǒu chǔ   yīng sǔn xiāng qīn