咏雪赠张籍

唐代 韩愈
只见纵横落,宁知远近来。飘飖还自弄,历乱竟谁催。 座暖销那怪,池清失可猜。坳中初盖底,垤处遂成堆。 慢有先居后,轻多去却回。度前铺瓦陇,发本积墙隈。 穿细时双透,乘危忽半摧。舞深逢坎井,集早值层台。 砧练终宜捣,阶纨未暇裁。城寒装睥睨,树冻裹莓苔。 片片匀如剪,纷纷碎若挼。定非燖鹄鹭,真是屑琼瑰。 纬繣观朝萼,冥茫瞩晚埃。当窗恒凛凛,出户即皑皑。 压野荣芝菌,倾都委货财。娥嬉华荡漾,胥怒浪崔嵬。 碛迥疑浮地,云平想辗雷。随车翻缟带,逐马散银杯。 万屋漫汗合,千株照曜开。松篁遭挫抑,粪壤获饶培。 隔绝门庭遽,挤排陛级才。岂堪裨岳镇,强欲效盐梅。 隐匿瑕疵尽,包罗委琐该。误鸡宵呃喔,惊雀暗裴回。 浩浩过三暮,悠悠匝九垓。鲸鲵陆死骨,玉石火炎灰。 厚虑填溟壑,高愁睠斗魁。日轮埋欲侧,坤轴压将颓。 岸类长蛇搅,陵犹巨象豗.水官夸杰黠,木气怯胚胎。 著地无由卷,连天不易推。龙鱼冷蛰苦,虎豹饿号哀。 巧借奢华便,专绳困约灾。威贪陵布被,光肯离金罍。 赏玩捐他事,歌谣放我才。狂教诗硉矹,兴与酒陪鳃。 惟子能谙耳,诸人得语哉。助留风作党,劝坐火为媒。 雕刻文刀利,搜求智网恢。莫烦相属和,传示及提孩。
zhī jiàn zòng héng luò   níng zhī yuǎn jìn lái piāo yáo hái nòng   luàn jìng shuí cuī
zuò nuǎn xiāo guài   chí qīng shī cāi ào zhōng chū gài   dié chù suì chéng duī
màn yǒu xiān hòu   qīng duō què huí qián lǒng   běn qiáng wēi
chuān 穿 shí shuāng tòu   chéng wēi bàn cuī shēn féng kǎn jǐng   zǎo zhí céng tái
zhēn liàn zhōng dǎo   jiē wán wèi xiá cái chéng hán zhuāng   shù dòng guǒ méi tái
piàn piàn yún jiǎn   fēn fēn suì ruò ruá dìng fēi xún   zhēn shi xiè qióng guī
wěi huà guān cháo è   míng máng zhǔ wǎn āi dāng chuāng héng lǐn lǐn   chū ái ái
róng zhī jūn   qīng dōu wěi huò cái é huá dàng yàng   làng cuī wéi
jiǒng   yún píng xiǎng niǎn léi suí chē fān gǎo dài   zhú sàn yín bēi
wàn màn hàn   qiān zhū zhào yào kāi sōng huáng zāo cuò   fèn rǎng huò ráo péi
jué mén tíng   pái cái kān yuè zhèn   qiáng xiào yán méi
yǐn xiá jǐn   bāo luó wěi suǒ gāi xiāo e   jīng què àn péi huí
hào hào guò sān   yōu yōu jiǔ gāi jīng   shí huǒ yán huī
hòu tián míng   gāo chóu juàn dòu kuí lún mái   kūn zhóu jiāng tuí
àn lèi cháng shé jiǎo   líng yóu xiàng huī   . shuǐ guān kuā jié xiá   qiè pēi tāi
zhù yóu juǎn   lián tiān tuī lóng lěng zhé   bào è 饿 hào āi
qiǎo jiè shē huá biàn 便   zhuān shéng kùn yuē zāi wēi tān líng bèi   guāng kěn jīn léi
shǎng wán juān shì   yáo fàng cái kuáng jiào shī   xīng jiǔ péi sāi
wéi zi néng ān ěr   zhū rén zāi zhù liú fēng zuò dǎng   quàn zuò huǒ wèi méi
diāo wén dāo   sōu qiú zhì wǎng huī fán xiāng zhǔ   chuán shì hái