咏雪

宋代 曾巩
严严层冰塞川泽,汹汹北风鸣木石。 黄云半夜满千里,大雪平明深一尺。 两仪混合去纤间,万类韬藏绝尘迹。 蛟龙岌起抱峦冈,江海横奔控阡陌。 野林缥缈苦难状,庭树鲜妍疑可摘。 开门更觉山市静,散帙偏宜纸窗白。 精光荡射遍岩谷,气象峥嵘见松柏。 少年登望就台观,壮士衡凌向砂碛。 饥鼯嗥卧伏牙爪,猎隼飞拿矜羽翮。 茅檐客聚满幽缶,桑径人行没双屐。 高堂暖热厌罗绮,环堵萧条尚絺綌。 何当仰见白日照,坐看先从沙际释。 渐涵沟畎兆丰富,洗濯闾阎消瘴疫。 便乘东北生气起,自驾疲牛理硗塉。
yán yán céng bīng sāi chuān   xiōng xiōng běi fēng míng shí  
huáng yún bàn mǎn qiān   xuě píng míng shēn chǐ  
liǎng hùn xiān jiān   wàn lèi tāo cáng jué chén  
jiāo lóng bào luán gāng   jiāng hǎi héng bēn kòng qiān  
lín piāo miǎo nàn zhuàng   tíng shù xiān yán zhāi  
kāi mén gèng jué shān shì jìng   sàn zhì piān zhǐ chuāng bái  
jīng guāng dàng shè biàn yán   xiàng zhēng róng jiàn sōng bǎi  
shào nián dēng wàng jiù tái guàn   zhuàng shì héng líng xiàng shā  
háo zhǎo   liè sǔn fēi jīn  
máo yán mǎn yōu fǒu   sāng jìng rén xíng méi shuāng  
gāo táng nuǎn yàn luó   huán xiāo tiáo shàng chī  
dāng yǎng jiàn bái zhào   zuò kàn xiān cóng shā shì  
jiàn hán gōu quǎn zhào fēng   zhuó yán xiāo zhàng  
biàn 便 chéng dōng běi shēng   jià niú qiāo