咏雪

宋代 欧阳修
至日阳初复,丰年瑞遽臻。 飘颻初未积,散漫忽无垠。 万木青烟灭,千门白昼新。 往来冲更合,高下著何匀。 望好登长榭,平堪走画轮。 马寒毛缩蝟,弓劲力添钧。 客醉看成眩,儿娇咀且颦。 虚堂明永夜,高阁照清晨。 树石诗翁对,川原猎骑陈。 冻狐乎迷旧穴,饥雀噪空囷。 此土偏宜稼,而予滥长人。 应须待和暖,载酒共行春。
zhì yáng chū   fēng nián ruì zhēn  
piāo yáo chū wèi   sǎn màn yín  
wàn qīng yān miè   qiān mén bái zhòu xīn  
wǎng lái chōng gèng   gāo xià zhù yún  
wàng hǎo dēng zhǎng xiè   píng kān zǒu huà lún  
hán máo suō wèi   gōng jìn tiān jūn  
zuì kàn chéng xuàn   ér jiāo qiě pín  
táng míng yǒng   gāo zhào qīng chén  
shù shí shī wēng duì   chuān yuán liè chén  
dòng jiù xué   què zào kōng qūn  
piān jià   ér làn cháng rén  
yìng dài nuǎn   zài jiǔ gòng xíng chūn