咏雪

宋代 冯时行
疏林堕栖鸟,寒潭悲卧蛟。 与松为老伴,唤月结清交。 檐滴冰为箸,梅添玉作梢。 丰年何以报,作颂纪南郊。
shū lín duò niǎo   hán tán bēi jiāo
sōng wèi lǎo bàn   huàn yuè jié qīng jiāo
yán bīng wèi zhù   méi tiān zuò shāo
fēng nián bào   zuò sòng nán jiāo