咏宣州笔

唐代 耿湋
寒竹惭虚受,纤毫任几重。影端缘守直,心劲懒藏锋。 落纸惊风起,摇空见露浓。丹青与文事,舍此复何从。
hán zhú cán shòu   xiān háo rèn zhòng yǐng duān yuán shǒu zhí   xīn jìn lǎn cáng fēng
luò zhǐ jīng fēng   yáo kōng jiàn nóng dān qīng wén shì   shě cóng