咏渫井得金钗诗

南北朝 汤僧济
昔日倡家女,摘花露井边。摘花还自插,照井还自怜。 窥窥终不罢,笑笑自成妍。宝钗于此落,从来非一年。 翠羽成泥去,金色尚如先。此人今何在,此物今空传。
chàng jiā   zhāi huā jǐng biān zhāi huā hái chā   zhào jǐng hái lián
kuī kuī zhōng   xiào xiào chéng yán bǎo chāi luò   cóng lái fēi nián
cuì chéng   jīn shàng xiān rén jīn zài   jīn kōng chuán