咏小瀑布

唐代 皎然
瀑布小更奇,潺湲二三尺。细脉穿乱沙,丛声咽危石。 初因智者赏,果会幽人迹。不向定中闻,那知我心寂。
xiǎo gèng   chán yuán èr sān chǐ mài chuān 穿 luàn shā   cóng shēng yàn wēi shí
chū yīn zhì zhě shǎng   guǒ huì yōu rén xiàng dìng zhōng wén   zhī xīn