咏晓

唐代 温庭筠
虫歇纱窗静,鸦散碧梧寒。稍惊朝珮动,犹传清漏残。 乱珠凝烛泪,微红上露盘。褰衣复理鬓,馀润拂芝兰。
chóng xiē shā chuāng jìng   sàn hán shāo jīng cháo pèi dòng   yóu chuán qīng lòu cán
luàn zhū níng zhú lèi   wēi hóng shàng pán qiān bìn   rùn zhī lán