咏物体六十六首 其四十 鸡头

明代 王世贞
百子池头波渺茫,温柔一种别为乡。移从合浦珠初软,采出蓝田玉更香。 漫道青精能驻色,虚劳白石强撑肠。君看自是真仙饵,不乞中黄太乙粮。
bǎi chí tóu miǎo máng   wēn róu zhǒng bié wèi xiāng cóng zhū chū ruǎn cǎi   chū lán tián gēng xiāng    
màn dào qīng jīng néng zhù   láo bái shí qiǎng chēng cháng jūn kàn shì zhēn xiān ěr   zhōng huáng tài liáng