咏物体六十六首 其十一 海棠花

明代 王世贞
帘幕沈深白日长,一枝娇艳占流光。轻盈着雨难禁态,缥缈萦烟欲断肠。 全似太真初起睡,微输合德有生香。昌州应是施龙脑,莫怪当年刺史狂。
lián shěn shēn bái zhǎng   zhī jiāo yàn zhàn liú guāng qīng yíng zhe nán jìn tài piāo   miǎo yíng yān duàn cháng    
quán shì tài zhēn chū shuì   wēi shū yǒu shēng xiāng chāng zhōu yìng shì shī lóng nǎo   guài dāng nián shǐ kuáng