咏物体六十六首 其三十四 蟠松

明代 王世贞
峭茜青葱滃不消,苍然岳色满庭皋。虬髯欲振千林月,凤吹遥翻万壑涛。 摧挫冰霜心自保,屈盘霄汉意徒高。坚贞欲有刘生咏,憔悴逢人用解嘲。
qiào qiàn qīng cōng wēng xiāo   cāng rán yuè mǎn tíng gāo qiú rán zhèn qiān lín yuè fèng   chuī yáo fān wàn tāo    
cuī cuò bīng shuāng xīn bǎo   pán xiāo hàn gāo jiān zhēn yǒu liú shēng yǒng qiáo   cuì féng rén yòng jiě cháo