咏物体六十六首 其六十六 赋得秋梦

明代 王世贞
愁闻卢女罢流黄,露井银床夜未央。漏断朱门花底月,柝寒青海树头霜。 逢时宛转欢娱隔,觉后苍茫道路长。不信狂夫能忆否,欲乘云雨问潇湘。
chóu wén liú huáng   jǐng yín chuáng wèi yāng lòu duàn zhū mén huā yuè tuò   hán qīng hǎi shù tóu shuāng    
féng shí wǎn zhuǎn huān   jué hòu cāng máng dào cháng xìn kuáng néng fǒu   chéng yún wèn xiāo xiāng