咏卧牛(元宗游后苑,登台,见牛晚卧美荫。

唐代 李家明
曾遭甯戚鞭敲角,又被田单火燎身。 闲向斜阳嚼枯草,近来问喘为无人。
céng zāo níng biān qiāo jiǎo   yòu bèi tián dān huǒ liǎo shēn
xián xiàng xié yáng jué cǎo   jìn lái wèn chuǎn wèi rén