用汪信民韵送叔野迎妇山阳

宋代 谢逸
凉月凄风透客衣,离亭无奈角声悲。解围未设王家障,举案先齐孟氏眉。 青眼难兄嗟久别,白头寿母梦相思。胸中若有功名念,莫待钟鸣漏尽时。
liáng yuè fēng tòu   tíng nài jiǎo shēng bēi jiě wéi wèi shè wáng jiā zhàng   àn xiān mèng shì méi    
qīng yǎn nàn xiōng jiē jiǔ bié   bái tóu shòu 寿 mèng xiāng xiōng zhōng ruò yǒu gōng míng niàn   dài zhōng míng lòu jìn shí