用王去非侍郎韵二首送林元质提干秩满造朝并

宋代 刘克庄
叔季滔滔未见刚,每闻健论意差强。 向来曾劾灯笼锦,老去聊凝画戟香。 世运横流安所止,圣朝未舍岂容藏。 几回欲上铃斋谒,衰病无因可去乡。
shū tāo tāo wèi jiàn gāng   měi wén jiàn lùn chà qiáng
xiàng lái céng dēng lóng jǐn   lǎo liáo níng huà xiāng
shì yùn héng liú ān suǒ zhǐ   shèng cháo wèi shě róng cáng
huí shàng líng zhāi   shuāi bìng yīn xiāng