用王巩韵,送其侄震知蔡州

宋代 苏轼
九门插天开,万马先朝屯。举鞭红尘中,相见不得言。 夜走清虚宿,扣门惊鹊翻。君家汾阳家,永巷车雷奔。 夕郎方不夕,列戟以自藩。相逢开月阁,画檐低金盆。 至今梦中语,犹举灯前樽。阿戎修玉牒,未惮笔削烦。 君归助献纳,坐继岑与温。我客二子间,不复寻诸孙。
jiǔ mén chā tiān kāi   wàn xiān cháo tún biān hóng chén zhōng   xiāng jiàn de yán
zǒu qīng 宿   kòu mén jīng què fān jūn jiā fén yáng jiā   yǒng xiàng chē léi bēn
láng fāng   liè fān xiāng féng kāi yuè   huà yán jīn pén
zhì jīn mèng zhōng   yóu dēng qián zūn ā róng xiū dié   wèi dàn xuē fán
jūn guī zhù xiàn   zuò cén wēn èr zi jiān   xún zhū sūn