咏桃花菊一章

宋代 陈东
潘郎尝望尘,陶令亟避俗。 胸中定何如,清浊在一瞩。 河阳艳桃春,彭泽郁秋菊。 所好邈如许,二子殊品目。 诗人易评量,忍使混衡斛。 当使冰鉴磨,要遣须眉烛。 勿容脂粉姿。滥入珪璋录。 神仙真渺茫,浪说武陵谷。 不如临清潭,饮水乐自足。 谁令春雨红,点污秋株绿。 寒根岂无知,风霜怒应蓄。 令尹非安仁,腰带肯轻束。 脱巾漉酒浆,黄花泛新馥。
pān láng cháng wàng chén   táo lìng
xiōng zhōng dìng   qīng zhuó zài zhǔ
yáng yàn táo chūn   péng qiū
suǒ hǎo miǎo   èr zi shū pǐn
shī rén píng liàng   rěn shǐ 使 hùn héng
dāng shǐ 使 bīng jiàn   yào qiǎn méi zhú
róng zhī fěn 姿 làn guī zhāng
shén xiān zhēn miǎo máng   làng shuō líng
lín qīng tán   yǐn shuǐ
shuí lìng chūn hóng   diǎn qiū zhū 绿
hán gēn zhī   fēng shuāng yīng
lìng yǐn fēi ān rén   yāo dài kěn qīng shù
tuō jīn jiǔ jiāng   huáng huā fàn xīn