咏笋用昌黎韵

宋代 赵蕃
山居何所用,种竹并楹轩。听雨宵忘寐,摇风日破烦。 春来仍引蔓,雨后竞添孙。迸砌思移石,妨池欲废盆。 堤防虞采掘,检束费晨昏。自是林深茂,非因地独温。 有朋如角立,布阵似争骞。戢戢株虽短,骎骎势已存。 却行才避碍,逆曳遂难垠。婢喜频留步,儿欣屡发言。 纵横从可目,散漫孰寻根。蚁败须攻穴,羊侵要补藩。 骤惊疑瓦合,还讶若车奔。岂害偏藏径,何妨便满园。 拥培规我力,振拔果谁恩。坐见身长堑,行看箨蔽垣。 苔俱滋湿晕,兰与王芳荪。未肯低前辈,终当及次番。 万杉真浪说,千橘更何论。蹇傲冬方见,阴森夏乃繁。 务令收晚节,忍把助朝餐。此日聊成隐,它年定改门。 韩公留句伟,侯喜漫名掀。韵险言无丽,搜穷笔殆髡。 直将摅郁闷,底用役神魂。示子斯同作,哦吟莫接暾。
shān suǒ yòng   zhǒng zhú bìng yíng xuān tīng xiāo wàng mèi yáo   fēng fán    
chūn lái réng yǐn màn   hòu jìng tiān sūn bèng shí fáng   chí fèi pén    
fáng cǎi jué   jiǎn shù fèi chén hūn shì lín shēn mào fēi   yīn wēn    
yǒu péng jiǎo   zhèn shì zhēng qiān zhū suī duǎn qīn   qīn shì cún    
què xíng cái ài   suì nán yín pín liú ér   xīn yán    
zòng héng cóng   sǎn màn shú xún gēn bài gōng xué yáng   qīn yào fān    
zhòu jīng   hái ruò chē bēn hài piān cáng jìng   fáng biàn mǎn 便 yuán    
yōng péi guī   zhèn guǒ shuí ēn zuò jiàn shēn cháng qiàn xíng   kàn tuò yuán    
tái shī 湿 yūn   lán wáng fāng sūn wèi kěn qián bèi zhōng   dāng fān    
wàn shān zhēn làng shuō   qiān gèng lùn jiǎn ào dōng fāng jiàn yīn   sēn xià nǎi fán    
lìng shōu wǎn jié   rěn zhù cháo cān liáo chéng yǐn   nián dìng gǎi mén    
hán gōng liú wěi   hóu màn míng xiān yùn xiǎn yán sōu   qióng dài kūn    
zhí jiāng shū mèn   yòng shén hún shì zi tóng zuò ó   yín jiē tūn