用苏昌龄韵,赋李紫筼白云窗

元代 杨维桢
紫筼之筼筼满林,白云之云云复深。 忽见南山有真意,时闻好鸟流清音。 盆翻玉女当窗雪,棋款仙樵石几阴。 为子朗歌成古调,写以老铁解庐琴。
yún zhī yún yún mǎn lín   bái yún zhī yún yún shēn  
jiàn nán shān yǒu zhēn   shí wén hǎo niǎo liú qīng yīn  
pén fān dāng chuāng xuě   kuǎn xiān qiáo shí yīn  
wèi zi lǎng chéng diào   xiě lǎo tiě jiě qín