永叔内翰见索谢公游嵩书感叹希深师鲁子聪几

宋代 梅尧臣
昔在洛阳时,共游铜驰陌。 寻花不见人,前代公侯宅。 深堂锁尘埃,空壁斗蜥蜴。 楸阴布苔绿,野蔓缠石碧。 池鱼有偷钓,林鸟有巧射。 园隶见我来,朱门暂开辟。 园妇见我还,便扫车马迹。 何以扫马迹,实亦畏他客。 我辈唯适情,一叶未尝摘。 他人或所至,生斗不得惜。 又忆游嵩山,胜趣无不索。 各具一壶酒,各蜡一双屐。 登危相扶牵,遇平相笑噱。 石捣云衣轻,岩裂天窗窄。 上饮醒心泉,高巅溜寒液。 下看峰半雨,广甸飞甘泽。 夜宿岳顶寺,明月入户白。 分吟露气冷,猛酌面易赤。 明朝循归途,两胫痛苦刺。 日旱就马乘,香草路迫厄。 却望峻极居,已与天外隔。 薄暮投少林,漱濯整冠帻。 碑观巡幸僧,指古定空壁。 誓将新咏章,灯前互诋擿。 杨生謢己短,不字不肯易。 明年移河阳,簿书日堆积。 忽得谢公书,大夸游览剧。 自嵩历石堂,藓花题洞额。 其文曰神清,固非人笔画。 乃知二公贵,逆告意可赜。 遂由龙门归,里堠环数驿。 我时诗以答,或歌或辨责。 责我不喜僧,性实未所获。 凡今三十年,累冢拱松柏。 唯与公非才,同在不同昔。 昔日同少壮,今且异肥瘠。 昔日同微禄,今且异烜赫。 昔同骑破鞯,今控银辔革。 昔同自讴歌,今执乐指百。 死者诚可悲,存者独穷厄。 但比死者优,贫存何所益。
zài luò yáng shí   gòng yóu tóng chí  
xún huā jiàn rén   qián dài gōng hóu zhái  
shēn táng suǒ chén āi   kōng dòu  
qiū yīn tái 绿   màn chán shí  
chí yǒu tōu diào   lín niǎo yǒu qiǎo shè  
yuán jiàn lái   zhū mén zàn kāi  
yuán jiàn hái   biàn 便 sǎo chē  
sǎo   shí wèi  
bèi wéi shì qíng   wèi cháng zhāi  
rén huò suǒ zhì   shēng dòu  
yòu yóu sōng shān   shèng suǒ  
jiǔ   shuāng  
dēng wēi xiāng qiān   píng xiāng xiào jué  
shí dǎo yún qīng   yán liè tiān chuāng zhǎi  
shàng yǐn xǐng xīn quán   gāo diān liū hán  
xià kàn fēng bàn   guǎng 广 diān fēi gān  
宿 yuè dǐng   míng yuè bái  
fēn yín lěng   měng zhuó miàn chì  
míng cháo xún guī   liǎng jìng tòng  
hàn jiù chéng   xiāng cǎo è  
què wàng jùn   tiān wài  
tóu shǎo lín   shù zhuó zhěng guān  
bēi guān xún xìng sēng   zhǐ dìng kōng  
shì jiāng xīn yǒng zhāng   dēng qián  
yáng shēng duǎn   kěn  
míng nián yáng   簿 shū duī  
xiè gōng shū   kuā yóu lǎn  
sōng shí táng   xiǎn huā dòng é  
wén yuē shén qīng   fēi rén huà  
nǎi zhī èr gōng guì   gào  
suì yóu lóng mén guī   hòu huán shù 驿  
shí shī   huò huò biàn  
sēng   xìng shí wèi suǒ huò  
fán jīn sān shí nián   lèi zhǒng gǒng sōng bǎi  
wéi gōng fēi cái   tóng zài tóng  
tóng shào zhuàng   jīn qiě féi  
tóng wēi   jīn qiě xuǎn  
tóng jiān   jīn kòng yín pèi  
tóng ōu   jīn zhí zhǐ bǎi  
zhě chéng bēi   cún zhě qióng è  
dàn zhě yōu   pín cún suǒ