咏蜀客石琴枕

唐代 吕温
可怜他山石,几度负贞坚。推迁强为用,雕斫伤自然。 文含巴江浪,色起青城烟。更闻馀玉声,时入朱丝弦。
lián shān shí   zhēn jiān tuī qiān qiáng wèi yòng   diāo zhuó shāng rán
wén hán jiāng làng   qīng chéng yān gèng wén shēng   shí zhū xián