咏史赠王侍御

宋代 赵孟坚
昔有阳城子,高卧中条山。 粤从丹诏聘,职谏居朝端。 北垣七八年,一词曾靡殚。 於中常戚戚,事以秦越看。 诤臣论一篇,见诮昌黎韩。 城日洽壶觞,视之无汗颜。 一朝天子误,鼎鼐庸雄奸。 皇皇朝野人,敢议不敢言。 城曰兹可矣,不言吾岂安。 当廷坏其麻,势若回狂澜。 臣言不可夺,臣肉所可剜。 孰谓雄猜主,天听说为还。 一鸣必惊人,朝阳之祥鸾。 一飞必冲天,北溟之鹏搏。 啾啾燕雀辈,终岁寒檐间。 君今踵其武,可想倚任专。 士习弊滋久,未易一匕痊。 遗臭偃月奸,殆今逾百年。 利欲锢人心,深矣莫洗湔。 几新更化机,仍涩胶柱弦。 洗泥何能清,救弊应其源。 昔无起楼地,今举田连阡。 而以求善治,却行而欲前。 复有事诞衔,奋臂张虚拳。 驱虎戕良民,臧否已较然。 胶舟倚航海,恻耸忧世肩。 夷甫在晋朝,举世无几先。 卓哉辩奸论,万世一老泉。 瞽言再拜献,感愤涕泗涟。 昔有汉更生,危言扶彼颠。 皎余明寸心,不向流俗宣。 维君中流柱,屹是障百川。 向来稍诡遇,高官怀袖间。 耿介甘不售,岁寒松柏坚。 国无君子哉,缄默谁复言。 松江千顷浪,涵月金蜿蜒。 於兹送君行,商歌频扣舷。 明当重回首,晚风杨柳边。 伫希御史雨,汛扫靖幅员。
yǒu yáng chéng zi   gāo zhōng tiáo shān  
yuè cóng dān zhào pìn   zhí jiàn cháo duān  
běi yuán nián   céng dān  
zhōng cháng   shì qín yuè kàn  
zhèng chén lùn piān   jiàn qiào chāng hán  
chéng qià shāng   shì zhī hàn yán  
zhāo tiān   dǐng nài yōng xióng jiān  
huáng huáng cháo rén   gǎn gǎn yán  
chéng yuē   yán ān  
dāng tíng huài   shì ruò huí kuáng lán  
chén yán duó   chén ròu suǒ wān  
shú wèi xióng cāi zhǔ   tiān tīng shuō wèi hái  
míng jīng rén   zhāo yáng zhī xiáng luán  
fēi chōng tiān   běi míng zhī péng  
jiū jiū yàn què bèi   zhōng suì hán yán jiān  
jūn jīn zhǒng   xiǎng rèn zhuān  
shì jiǔ   wèi quán  
chòu yǎn yuè jiān   dài jīn bǎi nián  
rén xīn   shēn jiān  
xīn gēng huà   réng jiāo zhù xián  
néng qīng   jiù yīng yuán  
lóu   jīn tián lián qiān  
ér qiú shàn zhì   què xíng ér qián  
yǒu shì dàn xián   fèn zhāng quán  
qiāng liáng mín   zāng jiào rán  
jiāo zhōu háng hǎi   sǒng yōu shì jiān  
zài jìn cháo   shì xiān  
zhuó zāi biàn jiān lùn   wàn shì lǎo quán  
yán zài bài xiàn   gǎn fèn lián  
yǒu hàn gēng shēng   wēi yán diān  
jiǎo míng cùn xīn   xiàng liú xuān  
wéi jūn zhōng liú zhù   shì zhàng bǎi chuān  
xiàng lái shāo guǐ   gāo guān huái 怀 xiù jiān  
gěng jiè gān shòu   suì hán sōng bǎi jiān  
guó jūn zi zāi   jiān shuí yán  
sōng jiāng qiān qǐng làng   hán yuè jīn wān yán  
sòng jūn xíng   shāng pín kòu xián  
míng dāng chóng huí shǒu   wǎn fēng yáng liǔ biān  
zhù shǐ   xùn sǎo jìng yuán