用时元瑜韵

南北朝 王寂
广平平昔心如铁,句法澄江湛秋月。地炉无火耸山肩,坐对梅花咀冰雪。 是中何好有底怜,其乐自谓超三禅。想君曩岁客淮上,冻脚遍历溪桥边。 见花辄饮醉即归,龙蛇挥扫争新奇。至今清梦时到旧游处,尚记幅巾直掇横筇枝。 锦囊投我须鄙句,正似西子枉驾招东施。梅兮梅兮,尔今但有一夔足,世人未识本来之面目。 寄谢无为老衲他日但过时,当为浮香主人留一宿。
guǎng 广 píng píng xīn tiě   chéng jiāng zhàn qiū yuè huǒ sǒng shān jiān   zuò duì méi huā bīng xuě
shì zhōng hǎo yǒu lián   wèi chāo sān chán xiǎng jūn nǎng suì huái shàng   dòng jiǎo biàn qiáo biān
jiàn huā zhé yǐn zuì guī   lóng shé huī sǎo zhēng xīn zhì jīn qīng mèng shí dào jiù yóu chù   shàng jīn zhí duō héng qióng zhī
jǐn náng tóu   zhèng shì 西 wǎng jià zhāo dōng shī méi méi   ěr jīn dàn yǒu kuí   shì rén wèi shí běn lái zhī miàn
xiè wéi lǎo dàn guò shí   dāng wèi xiāng zhǔ rén liú xiǔ 宿