咏史四首

唐代 卢照邻
季生昔未达,身辱功不成。髡钳为台隶,灌园变姓名。 幸逢滕将军,兼遇曹丘生。汉祖广招纳,一朝拜公卿。 百金孰云重,一诺良匪轻。廷议斩樊哙,群公寂无声。 处身孤且直,遭时坦而平。丈夫当如此,唯唯何足荣。 大汉昔云季,小人道遂振。玉帛委奄尹,斧锧婴缙绅。 邈哉郭先生,卷舒得其真。雍容谢朝廷,谈笑奖人伦。 在晦不绝俗,处乱不为亲。诸侯不得友,天子不得臣。 冲情甄负甑,重价折角巾。悠悠天下士,相送洛桥津。 谁知仙舟上,寂寂无四邻。 公业负奇志,交结尽才雄。良田四百顷,所食常不充。 一为侍御史,慷慨说何公。何公何为败,吾谋适不同。 仲颖恣残忍,废兴良在躬。死人如乱麻,天子如转蓬。 干戈及黄屋,荆棘生紫宫。郑生运其谋,将以清国戎。 时来命不遂,脱身归山东。凛凛千载下,穆然怀清风。 昔有平陵男,姓朱名阿游。直发上冲冠,壮气横三秋。 愿得斩马剑,先断佞臣头。天子玉槛折,将军丹血流。 捐生不肯拜,视死其若休。归来教乡里,童蒙远相求。 弟子数百人,散在十二州。三公不敢吏,五鹿何能酬。 名与日月悬,义与天壤俦。何必疲执戟,区区在封侯。 伟哉旷达士,知命固不忧。
shēng wèi   shēn gōng chéng kūn qián wèi tái   guàn yuán biàn xìng míng
xìng féng téng jiāng jūn   jiān cáo qiū shēng hàn guǎng 广 zhāo   zhāo bài gōng qīng
bǎi jīn shú yún zhòng   nuò liáng fěi qīng tíng zhǎn fán kuài   qún gōng shēng
chǔ shēn qiě zhí   zāo shí tǎn ér píng zhàng dāng   wěi wěi róng
hàn yún   xiǎo rén dào suì zhèn wěi yǎn yǐn   zhì yīng jìn shēn
miǎo zāi guō xiān sheng   juǎn shū zhēn yōng róng xiè cháo tíng   tán xiào jiǎng rén lún
zài huì jué   chù luàn wéi qīn zhū hòu yǒu   tiān chén
chōng qíng zhēn zèng   zhòng jià zhé jiǎo jīn yōu yōu tiān xià shì   xiāng sòng luò qiáo jīn
shéi zhī xiān zhōu shàng   lín
gōng zhì   jiāo jié jǐn cái xióng liáng tián bǎi qǐng   suǒ shí cháng chōng
wèi shì shǐ   kāng kǎi shuō gōng gōng wéi bài   móu shì tóng
zhòng yǐng cán rěn   fèi xīng liáng zài gōng rén luàn   tiān zhuǎn péng
gān huáng   jīng shēng gōng zhèng shēng yùn móu   jiāng qīng guó róng
shí lái mìng suí   tuō shēn guī shān dōng lǐn lǐn qiān zǎi xià   rán huái 怀 qīng fēng
yǒu píng líng nán   xìng zhū míng ā yóu zhí shàng chōng guān   zhuàng héng sān qiū
yuàn zhǎn jiàn   xiān duàn nìng chén tóu tiān kǎn zhé   jiāng jūn dān xuè liú
juān shēng kěn bài   shì ruò xiū guī lái jiào xiāng   tóng méng yuǎn xiāng qiú
shù bǎi rén   sàn zài shí èr zhōu sān gōng gǎn   鹿 néng chóu
míng yuè xuán   tiān rǎng chóu zhí   zài fēng hóu
wěi zāi kuàng shì   zhī mìng yōu