咏史诗。岘山
晓日登临感晋臣,古碑零落岘山春。
松间残露频频滴,酷似当时堕泪人。
xiǎo
晓
rì
日
dēng
登
lín
临
gǎn
感
jìn
晋
chén
臣
,
gǔ
古
bēi
碑
líng
零
luò
落
xiàn
岘
shān
山
chūn
春
。
。
sōng
松
jiān
间
cán
残
lù
露
pín
频
pín
频
dī
滴
,
kù
酷
sì
似
dāng
当
shí
时
duò
堕
lèi
泪
rén
人
。
。