咏史诗·华亭

唐代 胡曾
陆机西没洛阳城,吴国春风草又青。 惆怅月中千岁鹤,夜来犹为唳华亭。
西 méi luò yáng chéng   guó chūn fēng cǎo yòu qīng
chóu chàng yuè zhōng qiān suì   lái yóu wèi huá tíng