咏史十二首 其十

明代 释函是
天下马上得,不可马上治。陆贾称诗书,尝为汉主詈。 新语十二篇,美言令人爱。利弊中当时,亦复令人畏。 贤哲贵周身,忧国先防忌。好畤可以家,多买腴田地。 家有五男子,橐中装尚在。从侍常十人,十日更相替。 极欲数击鲜,千金足一醉。来往公卿间,益增饮食费。 声名藉汉廷,不知其所为。禄产既伏诛,孝文新嗣位。 大勋归将相,乃谓用其计。世间恕醉人,或当有此事。
tiān xià shàng   shàng zhì jiǎ chēng shī shū   cháng wèi hàn zhǔ
xīn shí èr piān   měi yán lìng rén ài zhōng dāng shí   lìng rén wèi
xián zhé guì zhōu shēn   yōu guó xiān fáng hǎo zhì jiā   duō mǎi tián
jiā yǒu nán   tuó zhōng zhuāng shàng zài cóng shì cháng shí rén   shí gēng xiāng
shù xiān   qiān jīn zuì lái wǎng gōng qīng jiān   zēng yǐn shí fèi
shēng míng hàn tíng   zhī suǒ wéi chǎn zhū   xiào wén xīn wèi
xūn guī jiàng xiàng   nǎi wèi yòng shì jiān shù zuì rén   huò dāng yǒu shì