咏史十二首 其六

明代 释函是
捡点作天子,天命不可违。黄袍竟加身,人心奚所私。 惭负若之何,清夜终难欺。试以询仁后,处此宜胡为。 干戈将揖让,遂古良有之。百姓讵勿恤,残虐当歼夷。 事类乖中情,君子之所非。幼主岂独夫,恩遇匪丛疑。 姬公苟莫恃,孺子谁与归。申菽其不芳,粪壤以充帷。 沧溟胡宁枯,昆崙胡为移。荃蕙化为茅,久旷安足知。 赵氏一块肉,三百以为期。
jiǎn diǎn zuò tiān   tiān mìng wéi huáng páo jìng jiā shēn rén   xīn suǒ    
cán ruò zhī   qīng zhōng nán shì xún rén hòu chù   wéi    
gān jiāng ràng   suì liáng yǒu zhī bǎi xìng cán   nüè dāng jiān    
shì lèi guāi zhōng qíng   jūn zi zhī suǒ fēi yòu zhǔ ēn   fěi cóng    
gōng gǒu shì   shuí guī shēn shū fāng fèn   rǎng chōng wéi    
cāng míng níng   kūn lún wéi quán huì huà wèi máo jiǔ   kuàng ān zhī    
zhào shì kuài ròu   sān bǎi wéi