咏史十二首 其二

明代 释函是
天下自归仁,乘敝易见泽。长者人共推,况有西楚霸。 雄兵号百万,瞋叱皆辟易。背关杀义主,遂为帝王藉。 神龙排九霄,风云生羽翮。一败彭城东,折木扬沙石。 再出荥阳西,黄屋回剑戟。残暴人天厌,子惠一当百。 吕公识微贱,老妪安足覈。君子慎幽邈,小人怀显谪。 迩可远在兹,上帝日临赫。英雄各自为,委身矜一掷。 若无良与平,东西决晨夕。鸿沟限天堑,龙蛇异窟宅。 五年起布衣,成败争毫发。所信维穹苍,穹苍不可绎。 抚时崇明德,天心在咫尺。
tiān xià guī rén   chéng jiàn zhǎng zhě rén gòng tuī kuàng   yǒu chǔ 西    
xióng bīng hào bǎi wàn   chēn chì jiē bèi guān shā zhǔ suì   wèi wáng    
shén lóng pái jiǔ xiāo   fēng yún shēng bài péng chéng dōng zhé   yáng shā shí    
zài chū xíng yáng 西   huáng huí jiàn cán bào rén tiān yàn   huì dāng bǎi    
gōng shí wēi jiàn   lǎo ān jūn zi shèn yōu miǎo xiǎo   rén huái xiǎn 怀 zhé    
ěr yuǎn zài   shàng lín yīng xióng wèi wěi   shēn jīn zhì    
ruò liáng píng   dōng 西 jué chén hóng gōu 鸿 xiàn tiān qiàn lóng   shé zhái    
nián   chéng bài zhēng háo suǒ xìn wéi qióng cāng qióng   cāng    
shí chóng míng   tiān xīn zài zhǐ chǐ