咏史七首 其七
阴阳相剥蚀,龙战血玄黄。唐祚遘阳九,四宇纷抢攘。
忠良死无类,盗贼为侯王。事理不能穷,天地疑荒唐。
我欲咎真宰,仰视但苍苍。已矣勿复言,纰缪自鸿荒。
yīn
阴
yáng
阳
xiāng
相
bō
剥
shí
蚀
,
lóng
龙
zhàn
战
xuè
血
xuán
玄
huáng
黄
táng
。
zuò
唐
gòu
祚
yáng
遘
jiǔ
阳
sì
九
,
yǔ
四
fēn
宇
chēng
纷
rǎng
抢
攘
。
zhōng
忠
liáng
良
sǐ
死
wú
无
lèi
类
,
dào
盗
zéi
贼
wèi
为
hòu
侯
wáng
王
shì
。
lǐ
事
bù
理
néng
不
qióng
能
tiān
穷
,
dì
天
yí
地
huāng
疑
táng
荒
唐
。
wǒ
我
yù
欲
jiù
咎
zhēn
真
zǎi
宰
,
yǎng
仰
shì
视
dàn
但
cāng
苍
cāng
苍
yǐ
。
yǐ
已
wù
矣
fù
勿
yán
复
pī
言
,
miù
纰
zì
缪
hóng
自
huāng
鸿
荒
。