咏史 其三

宋代 王称
丈夫一言合,不论故与新。倾盖即相许,白首如路人。 夕为牛下士,旦作座上宾。吐论即见收,扬芳及后尘。 岂无私嬖谗,不能间其亲。虞卿起相赵,五羖西入秦。 一旦鱼水欢,举属疏贱臣。志士慕知己,临风一驰神。
zhàng yán   lùn xīn qīng gài xiāng   bái shǒu rén
wèi niú xià shì   dàn zuò zuò shàng bīn lùn jiàn shōu   yáng fāng hòu chén
chán   néng jiān qīn qīng xiāng zhào   西 qín
dàn shuǐ huān   shǔ shū jiàn chén zhì shì zhī   lín fēng chí shén