咏史 其七

宋代 王称
贾生洛阳人,年少有远识。当其痛哭时,汉祚如磐石。 其言实非狂,四座为动色。抱火厝积薪,寝食方自得。 长沙卑暑地,自古舞鲲窄。吞舟讵能容,骥足诚窘迫。 吊湘见微志,感鵩成太息。道大古莫容,夫子亦何极。 驽骀服上襄,騄駬弃道侧。卓哉治安书,遗耀在简册。
jiǎ shēng luò yáng rén   nián shào yǒu yuǎn shí dāng tòng shí hàn   zuò pán shí    
yán shí fēi kuáng   zuò wèi dòng bào huǒ cuò xīn qǐn   shí fāng    
cháng shā bēi shǔ   kūn zhǎi tūn zhōu néng róng   chéng jiǒng    
diào xiāng jiàn wēi zhì   gǎn chéng tài dào róng      
dài shàng xiāng   ěr dào zhuó zāi zhì ān shū   yào zài 耀 jiǎn