咏史 其六

宋代 王称
戍役赴关陇,驰车经洛阳。群公蓊云集,节钺何辉煌。 炎精启初辉,云定神鼎方。顾瞻瀍涧濒,山川蔚苍苍。 脱挽弃道左,蹑履整敝裳。叩军陈便宜,炯目如曙光。 析此利害端,吐论何轩昂。咸秦古天府,百二诚帝疆。 丈夫镜时机,识此理乱章。一语弃贫贱,笑谈绾银黄。 此儒竟何为,空守蓬蓼场。
shù guān lǒng   chí chē jīng luò yáng qún gōng wěng yún   jié yuè huī huáng
yán jīng chū huī   yún dìng shén dǐng fāng zhān chán jiàn bīn   shān chuān wèi cāng cāng
tuō wǎn dào zuǒ   niè zhěng shang kòu jūn chén pián 便   jiǒng shǔ guāng
hài duān   lùn xuān áng xián qín tiān   bǎi èr chéng jiāng
zhàng jìng shí   shí luàn zhāng pín jiàn   xiào tán wǎn yín huáng
jìng wéi   kōng shǒu péng liǎo chǎng