咏史(六首选—)

清代 袁枚
东汉耻机权,君子多硁硁。 悲哉陈与窦,谋疎功不成。 其时凉州反,有人颁孝经; 意欲口打贼,贼闻笑不胜。 虽无补国家,尚未远人情。 一变至南宋,佛行而儒名。 希哲学主静,人死不闻声。 魏公败符离,自夸心学精, 杀人三十万,於心不曾惊。 似此称理学,何处托生灵。 呜呼孔与孟,九泉涕沾缨。
dōng hàn chǐ quán   jūn zi duō kēng kēng
bēi zāi chén dòu   móu shū gōng chéng
shí liáng zhōu fǎn   yǒu rén bān xiào jīng  
kǒu zéi   zéi wén xiào shèng
suī guó jiā   shàng wèi yuǎn rén qíng
biàn zhì nán sòng   xíng ér míng
zhé xué zhǔ jìng   rén wén shēng
wèi gōng bài   kuā xīn xué jīng  
shā rén sān shí wàn   xīn céng jīng
shì chēng xué   chǔ tuō shēng líng
kǒng mèng   jiǔ quán zhān yīng